CÀ PHÊ BUỒN

Tôi ngồi lặng lẽ cô đơn Cà phê từng giọt dỗi hờn rơi rơi Cuộc đời như nước đầy vơi Cho lòng héo hắt buông lơi nụ cười Biết nhau tuổi độ chín mười Thơ ngây vụng dại nói cười vô tư Thẹn thùng trong mổi cánh thư Ngẩn ngơ chờ đợi tâm tư thẩn thờ Thuơng sao cái tuổi dại khờ Ngỡ rằng mộng đẹp như thơ diễm tình Ngờ đâu lửa khói điêu linh Tình chia đôi ngã chuyện mình dỡ dang Người đi cất bước sang ngang Để người lặng lẽ vương mang nổi sầu Trời xanh sao quá cơ cầu Bày chi cay nghiệt bể dâu phủ phàng Chiều nay buốt lạnh tim hoang Góp gom kỷ niệm bẽ bàng ngày xưa Trời buồn trời đổ cơn mưa Mắt tôi cũng chợt đong đưa giọt sầu Một mình quán vắng đêm thâu Đợi chờ hạnh phúc nhạt màu tóc xanh.